CÂU CHUYỆN THÚ VỊ –

Tâm thư thú vị gửi con dâu tương lai: “Chồng ai nấy quản… Con ai nấy nuôi!”

Trên trang cá nhân của mình, nhà báo Hoàng Thu Hường đã chia sẻ một lá thư gửi con dâu vô cùng đáng yêu.

Tâm thư đánh đúng tâm lý của các bà mẹ chồng hiện tại và tương lai, khiến nhiều người thích thú và chia sẻ.

Chuyện mẹ chồng – nàng dâu dù trên phim ảnh hay ngoài đời thực đều là chủ đề gây nhiều tranh cãi, nhiều điều để bàn tán nhất. Nhân có câu chuyện phim “Sống chung với mẹ chồng”, nhà báo Hoàng Hường (Hoàng Thu Hường) có gửi cho cô con dâu tương lai của mình một bức tâm thư thú vị. Những lời “dạy con” của nhà báo khiến rất nhiều người thích thú và chia sẻ. Sau đây là trích dẫn toàn bộ tâm thư của này:

Gửi con dâu tương lai!

Tại cái phim ‘Sống chung với mẹ chồng’ đang hót hòn họt khắp nơi nơi nên tớ lấy hết can đảm viết cho ấy thư này, nhỡ qua đợt cao trào tớ không có dũng khí nói ra nữa.

Thế này ấy nhé, con trai tớ năm nay 14 tuổi, xu hướng nó có vẻ… thích con gái, nên tớ đoán tớ sẽ là mẹ chồng; hoặc ít ra là “mẹ của bạn trai” ấy. Tớ sợ lúc ấy tớ già, không có sức cãi nhau với ấy, cũng chẳng có nhã co kéo thằng con trai – đàn ông lúc đó đã to đùng, thôi thì mình phân chia từ giờ luôn cho tiện:

1, Nhà ai nấy ở: tớ thuộc tuýp người thích chủ nghĩa cá nhân, độc lập tự do, gia đình nhiều thế hệ không hợp với tớ. Nghĩ cảnh mình đang tự do tự tại bỗng dưng có đứa khác về ở cùng đã mệt. Rồi thì tớ và ấy lại phải cạnh tranh tài đảm đang nấu nướng, dọn dẹp xem đứa nào đảm hơn… thôi oải lắm.

Chúng mình huy động vốn cổ phần nhé. Tớ hứa sẽ cho con trai tớ ăn học đàng hoàng; đủ bằng cấp và kỹ năng như nó mong muốn và yêu cầu. Sau đó thế nào là việc của nó và của ấy. Nó phải tự tìm việc kiếm tiền. Chúng tớ sẽ cho các cậu tiền nửa căn hộ, nửa còn lại các cậu kiếm tiền góp vào. Khi nào đủ thì cưới, hoặc cưới lúc nào thì cưới, tớ tuyệt đối chẳng có nhã giục giã, cứ sau đại học con trai còn ở với chúng tớ thì nộp tiền cơm đầy đủ.

2, Chồng ai nấy quản: trong nhà ấy, ấy toàn quyền sử dụng con trai tớ thế nào tuỳ ý. Yên tâm, tớ tuyệt đối không bao giờ xông vào phòng ngủ của các ấy như trên phim đâu. Ngược lại, ở nhà tớ các cậu là khách, có nghĩa vụ tôn trọng chủ nhà, cư xử lễ độ văn minh và tôn trọng chủ quyền. Nhà tớ có bẩn có hôi, có luộm thuộm, tớ nấu ăn không ngon thì vẫn là nhà tớ; muốn thay đổi gì cũng phải xin phép tớ; tớ mời cơm là thiện chí, ăn không vừa miệng ấy có thể sang tự nấu; nhưng đòi hỏi chỉ trích tài nghệ của tớ thì mời các ấy lượn.

Các vấn đề của hai ấy tự giải quyết với nhau. Tớ không có trách nhiệm phân xử hoà giải mâu thuẫn cho các ấy, tớ giải quyết mâu thuẫn vợ chồng tớ đã đủ tốn não lắm rồi. Người kết hôn đều là người trưởng thành, vấn đề với nhau không biết cách giải quyết thì về điểm xuất phát học lại.

3, Con ai nấy nuôi: tớ thuộc diện ham vui thích hưởng thụ. Tớ tự thấy tớ nuôi con tớ đến lúc đạt chất lượng cho ấy sử dụng là hết nghĩa vụ rồi; không có nhiệm vụ nuôi con cho ấy. Các ấy cảm thấy nuôi được con thì hãy đẻ, đủ tiền đủ lực chăm con thì hãy làm; không có chuyện sinh voi sinh cỏ vứt vèo cái cho tớ; rồi làm như cho tớ cái vinh dự lớn lao sung sướng lắm. Tớ thật không có nhã. Yêu lắm thì thi thoảng thăm nhau bế nhau chút là được rồi. Còn muốn nhờ tớ trông nom thì đưa sang nhà tớ, nhưng nhớ thái độ cho tử tế vì các ấy là người nhờ vả, đừng kiểu đã nhờ còn tinh tướng lườm nguýt cách chăm trẻ “lạc hậu” của tớ, thì mời cả nhà ấy ngược luôn.

Bao nhiêu của ngon vật lạ, cảnh đẹp người hay tớ còn chưa kịp tận hưởng hết, tớ phải tranh thủ; chiều chiều tớ còn phải ra công viên ngắm các cụ ông sáu múi, hà cớ gì phải còng lưng bỉm tã cho con ấy mà còn bị chê trách?

4, Tiền ai nấy tiêu: như tớ đã nói, căn hộ là vốn cổ phần. Tiền các ấy làm ra tự quản tự tiêu. Chúng tớ lao động và tiết kiệm từ giờ, ko trông đợi các ấy cho tớ, cũng đừng trông đợi chúng tớ mua sẵn nhà to, mở sẵn công ty cho các ấy. Đứa nào kiếm đứa ấy tiêu, ko ai phiền ai.

Tạm thế đã… chúng ta sẽ còn bàn nhiều. Tớ đoán ấy còn ít nhất 10 năm nữa để suy nghĩ về các yêu cầu của tớ, vì hẳn con trai tớ và ấy chưa kiếm đủ tiền nửa căn hộ trước 24 tuổi đâu.

Ấy cứ suy nghĩ, rồi từ từ phản biện

Mẹ chồng Hoàng Hường”

Ảnh chụp từ fb Hoàng Hường

Quan điểm của bà mẹ chồng tương lai này được rất nhiều người ủng hộ và chia sẻ. Như fb Quý bà Mười Ký chia sẻ: “Bài viết hay lắm! Mình giơ tay thán phục suy nghĩ của bạn, rất lạ, thẳng thắn, sòng phảng, rành rọt, rõ ràng, rất thoáng…hoan nghênh!”. Có những ông bố chồng cũng hóm hỉnh: “Các chị em, mẹ chồng nàng dâu cũng tự mà giải quyết với nhau. Đừng lôi bố chồng vào nhá!”

Theo eva

 

_______________________________________________________________________

 

 

ĐIẾU VĂN TỔNG THỐNG MỸ George H. W. Bush  ( CHA )

Một bài điếu văn rất đậm chất Mỹ!
Có tiếng cười đồng cảm. Có hoài niệm rất đời thường. Có tình cảm đối với gia đình, bạn bè, đất nước rất sâu lắng, chân thành và đầy cảm xúc. Không bi ai kể lể huân huy chương này nọ vẫn thấy sự cống hiến vĩ đại của một con người cho nước Mỹ!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Trong hình ảnh có thể có: 18 người, mọi người đang đứng, bộ vét và đám cưới

Phạm Hồng HảiTheo dõi

6 giờ

ĐIẾU VĂN

Chứa chan bao tình cảm, sự kính trọng, tầm vóc văn hoá, sự gần gũi và chân thành đến rơi nước mắt.

 

“Các vị Khách quý, các vị Tổng thống và Đệ nhất Phu nhân, các viên chức chính phủ, viên chức nước ngoài, và bạn bè thân quý. Jeb, Neil, Marvin, Doro và tôi cùng gia đình thân quyến chân thành cám ơn tất cả quý vị đã có mặt tại đây cùng chúng tôi.

Tôi có lần nghe người ta nói về con người, “Ý là chết trẻ càng trễ càng tốt” (Nhiều tiếng cười vang lên).

Ở tuổi 85, một thú vui của cố Tổng thống George H. W. Bush là đề máy chiếc thuyền Fidelity, khởi động những động cơ gấp ba lần 300 mã lực để phóng, bay một cách vui vẻ qua Atlantic với thuyền Mật vụ đang căng thẳng theo sau.

Ở tuổi 90, cố Tổng thống George H. W. Bush nhảy dù từ phi cơ, đáp xuống Nhà thờ St. Ann bên bờ biển ở Kennebunkport, tiểu bang Maine – nơi mẹ ông kết hôn và nơi ông vẫn thường đi lễ. Mẹ vẫn đùa, bảo bố chọn nơi đó phòng khi dù không bung. (Tiếng cười vang lên).

Ở tuổi 90, ông phấn chấn vui mừng khi bạn thân James A. Baker giấm giúi đem vào bệnh viện một chai vodka Grey Goose. Rõ ràng, chai rượu quá tốt với món bò steak mà Morton giao cho Baker. (Tiếng cười rộ lên).

Cho đến những ngày cuối đời, bố vẫn hướng dẫn con cháu. Khi về già, ông dạy chúng tôi sống có tuổi với phẩm cách, hài hước và tử tế như thế nào, và đến khi Chúa gọi thì can đảm gặp Ngài với niềm vui trong lời hứa của những gì phía trước.

Một lý do Bố biết chết trẻ như thế nào là do ông gần chạm tay vào đó, hai lần. Khi còn thiếu niên, nhiễm trùng tụ cầu khuẩn gần như lấy đi mạng sống của ông. Vài năm sau, khi một mình trên chiếc bè lênh đênh trên Thái Bình Dương, ông cầu nguyện được người ta đến cứu trước khi bị kẻ thù tìm thấy.

Chúa đã trả lời những lời cầu nguyện này, không những thế, Ngài có những dự tính khác cho George H.W. Bush. Đối với bố, tôi nghĩ, những vết bầm tím của cái chết đã khiến ông trân quý món quà cuộc sống. Chính vì vậy, ông thề sẽ sống hết mình mỗi ngày.

Bố luôn luôn bận rộn, một người đàn ông chuyển động không ngừng, nhưng ông chưa bao giờ quá bận rộn chia sẻ tình yêu cuộc sống với những người xung quanh. Ông dạy chúng tôi yêu thích thiên nhiên, ông thích nhìn chó chọc ghẹo bầy chim. Ông yêu thích thả cá vược khó bắt. Và khi phải gắn liền với xe lăn, ông vui khi được ngồi trước hiên sau nhà tại Walker’s Point, chiêm ngưỡng vẻ đẹp hùng vĩ của Đại Tây Dương. Đường chân trời trước mắt ông thật tươi sáng và tràn đầy hy vọng. Bố quả thật là một người rất lạc quan, và niềm lạc quan đó đã dẫn dắt con cái, và giúp mỗi một chúng tôi tin rằng, bất cứ điều gì đều có thể làm được.

Bố vẫn thường mở rộng những chân trời của mình với những quyết định can đảm. Ông ấy là nhà ái quốc. Sau khi tốt nghiệp trung học, ông tạm gác đại học sang một bên để trở thành phi công chiến đấu cho Hải quân khi Đệ nhị Thế chiến nổ ra. Giống như nhiều người trong cùng thế hệ, ông chưa bao giờ nói về thời gian quân ngũ cho đến trở thành nhân vật của công chúng, buộc ông phải nhắc đến. Chúng tôi được biết về cuộc tấn công ở Chichi Jima, hoàn thành nhiệm vụ, và bị bắn rơi. Chúng tôi được biết về cái chết của những đồng đội của bố, những người ông suốt đời giữ trong tâm tưởng, và chúng tôi biết về chuyện ông được cứu như thế nào.

Và rồi, một quyết định táo bạo khác, bố đưa gia đình trẻ của mình đang thoải mái ở bờ Đông dọn sang Odessa, Texas. Bố mẹ nhanh chóng thích nghi với môi trường cằn cỗi. Bố là người dễ chịu, ông tử tế, kết láng giềng với những phụ nữ mà bố mẹ và tôi dùng chung phòng tắm trong một căn duplex nhỏ, thậm chí ngay cả khi ông biết công việc của họ, những nữ hoàng bóng đêm (Tiếng cười rộ lên).

Bố là người biết đồng cảm, có thể cảm thông với bất cứ ai trong mọi tất cả tầng lớp xã hội. Ông ấy không hoài nghi, ông biết tìm điểm tốt trong mỗi con người, và vẫn thường tìm thấy.

Bố dạy chúng tôi rằng, phục vụ công chúng cao quý và cần thiết, và một người có thể phục vụ với liêm chính và gìn giữ những giá trị quan trọng, như niềm tin và gia đình. Ông ấy tin mãnh liệt rằng, điều quan trọng là phải đền đáp cộng đồng và quốc gia nơi mỗi người sinh sống. Bố nhận ra rằng, tâm hồn sẽ luôn phong phú khi chúng ta cho ra, khi phục vụ những người khác. Chính vì vậy, ông ấy toả sáng nhất trong một ngàn điểm sáng.

Trong thành công, bố không dành hết điểm. Khi thất bại, ông gánh vác trách nhiệm. Ông chấp nhận thất bại là một phần của việc sống một cuộc đời trọn vẹn, nhưng bố dạy chúng tôi không bao giờ để thất bại đánh gục. Ông cho chúng tôi thấy, những trở ngại có thể tăng thêm sức mạnh như thế nào.

Không có nỗi thất vọng nào của ông có thể so sánh với thảm kịch lớn nhất trong cuộc đời một con người, đó là sự mất mát đứa con. Jeb và tôi còn quá nhỏ để có thể nhớ nỗi đau đớn mà bố mẹ trải qua khi em gái 3 tuổi của chúng tôi qua đời. Sau này chúng tôi mới biết, bố cầu nguyện cho em mỗi ngày. Ông gắng gượng được là nhờ tình yêu của Đấng Toàn năng, và tình yêu đích thực và bền bỉ của mẹ chúng tôi. Bố luôn tin, một ngày nào đó, ông sẽ lại được ôm con gái Robin yêu quý.

Bố thích cười, đặc biệt là cười nhạo bản thân. Ông có thể trêu ghẹo và châm chích ai đó, nhưng không bao giờ mạ lị. Ông xem những câu nói đùa hay rất quan trọng. Đó là lý do ông chọn Simpson (Tiếng cười rộ lên). Có một nhóm bạn bè thân thích mà ông vẫn thường xuyên chia sẻ những câu chuyện đùa trên email. Hệ thống chấm điểm chất lượng của truyện cười mang tính rất George Bush. 7 – 8 điểm rất hiếm và được xem là người thắng lớn, nhưng hầu hết chúng không có màu sắc (Tiếng cười).

George Bush biết làm bạn trung thành và đích thực như thế nào. Ông vinh danh và nuôi dưỡng nhiều tình bạn bằng sự rộng lượng và tâm hồn cho ra. Có rất nhiều thư viết tay, động viên, khích lệ, cảm thông hay cám ơn bạn bè và người thân.

Bố là người có khả năng phi thường trong việc đóng góp bản thân mà không mong báo đáp. Nhiều người sẽ nói với các bạn rằng, bố tôi là cố vấn, là một người cha tinh thần trong cuộc đời họ. Ông biết lắng nghe và biết an ủi. Ông là bạn của Don Rhodes, Taylor Blanton, Jim Nantz, Arnold Schwarzenegger, và có lẽ, không giống như những người khác, ông làm bạn với người đã đánh bại ông, Bill Clinton. Anh em chúng tôi xem những người đàn ông trong nhóm bạn này là “anh em khác mẹ” (Tiếng cười.)

Bố dạy chúng tôi, không nên bỏ phí dù một ngày. Ông chơi golf với tốc độ đáng nể. Tôi luôn luôn tự hỏi, tại sao bố khăng khăng chơi golf tốc độ, ông đánh golf rất giỏi. Kết luận của tôi là, ông chơi nhanh, vì vậy có thể chuyển sang trận khác, tận hưởng thời gian còn lại trong ngày, tiêu hao năng lượng, sống hết mình. Ông được sinh ra với hai trạng thái: vắt kiệt sức, rồi ngủ (Tiếng cười).

Bố dạy chúng tôi làm người cha, làm ông, làm ông cố tốt có ý nghĩa gì. Ông rất cứng trong những nguyên tắc riêng và luôn hỗ trợ khi chúng tôi bắt đầu trưởng thành. Ông khích lệ, động viên và an ủi nhưng không bao giờ mách nước. Chúng tôi thử sự kiên nhẫn của ông, tôi biết mình từng thử (Tiếng cười), nhưng ông bao giờ cũng đáp lại với món quà tuyệt vời của tình yêu vô điều kiện.

Thứ Sáu tuần trước, khi được báo ông đang lâm chung, tôi gọi điện đến. Người nhận điện thoại bảo, “Tôi nghĩ ông ấy có thể nghe được ông, nhưng hầu như cả ngày không nói tiếng nào. Tôi bảo, “Bố à, con yêu bố lắm, và bố là người cha tuyệt vời nhất trên đời.” Và câu nói cuối cùng của ông trên trái đất này là, “Bố cũng yêu con!”.

Đối với chúng tôi, bố gần như hoàn hảo, nhưng không phải hoàn hảo tuyệt đối. Game của bố ồn ào, (tiếng cười) ông không giống như vũ công, ca sĩ Fred Astaire trên sàn nhảy (tiếng cười), ông không thể tiêu hoá rau, đặc biệt là broccoli (tiếng cười). Và nhân tiện, ông ấy truyền gen này sang cho chúng tôi (tiếng cười).

Cuối cùng, mỗi ngày trong cuộc hôn nhân 73 năm, Bố dạy chúng tôi làm một người chồng tuyệt vời có ý nghĩa như thế nào. Ông ấy kết hôn với nửa của mình, ông trân trọng mẹ, ông cười và khóc cùng với bà, ông dành trọn vẹn cho bà.

Khi tuổi xế chiều, Bố thích nắm tay mẹ khi xem các loạt phim truyền hình cảnh sát chiếu lại, vặn âm thanh lớn (cười). Sau khi mẹ qua đời, Bố mạnh mẽ nhưng ông chỉ muốn được nắm tay mẹ lại.

Tất nhiên, Bố dạy tôi một bài học đặc biệt khác. Ông cho tôi thấy ý nghĩa của việc làm Tổng thống, phục vụ quốc gia với liêm chính, lãnh đạo với lòng can đảm, và hành động với trái tim chứa đầy tình yêu dành cho đồng bào quốc gia. Khi lịch sử được viết thành sách, họ sẽ bảo rằng, George H.W. Bush là vị Tổng thống vĩ đại của Hoa Kỳ, một nhà ngoại giao chưa từng có, một vị Tổng Tư lệnh có thành tựu to lớn, và một người đàn ông lịch lãm thực thi nhiệm vụ với tư cách phẩm giá và danh dự.

Trong bài phát biểu nhậm chức, Tổng thống 41 của Hoa Kỳ nói rằng, “Chúng ta không thể hy vọng chỉ để lại cho con chiếc xe to hơn, một trương mục ngân hàng lớn hơn. Chúng ta phải hy vọng cho chúng biết ý nghĩa của một người bạn trung thành, một người làm cha làm mẹ biết yêu thương, một công dân biết xây dựng căn nhà của mình, cộng đồng của mình, khu phố của mình tốt hơn khi anh ta tìm đến. Chúng ta muốn những người đàn ông, những phụ nữ làm việc với chúng ta nói gì khi chúng ta không còn ở đó nữa? Rằng chúng ta hướng tới thành công hơn bất cứ hai chung quanh? Hay, chúng ta dừng lại hỏi thăm một đứa trẻ bị bệnh đã khoẻ chưa, và ghé một chút để trao đổi vài câu thăm hỏi bạn bè?”.

Bố à, chúng con sẽ ghi nhớ lời bố, nhớ tất cả những điều này và nhiều hơn thế nữa!

Chúng con sẽ nhớ Bố. Tấm lòng lịch sự, chân thành, và tốt bụng của bố sẽ ở lại với chúng con mãi mãi. Chính vì vậy, qua nước mắt, hãy cho chúng con nhìn thấy phước lành khi được làm con của Bố và yêu thương Bố – một người đàn ông cao quý và tuyệt vời, và người cha tốt nhất trên đời.

Và trong niềm thương tiếc, đau buồn, hãy để chúng con mỉm cười khi biết Bố đang ôm Robin và đang nắm tay mẹ!”.

Nguồn dịch: https://www.baocalitoday.com/…/dieu-van-xuc-dong-tien-biet-…

( TÔI THẤY TƯ TƯỞNG NÀY MÀ ĐƯỢC GIẢNG DẬY CHO MỘT SỐ QUAN CHỨC CẤP CAO VN THỜI KỲ SAU 1975 ĐẾN NAY THÌ VN ĐÃ TIẾN XA LẮM RỒI . TẤT NHIÊN HỌ PHẢI THẤM , NẾU KHÔNG THẤM PHẢI THẢI, VẬY NGƯỜI ĐỨNG ĐẦU PHẢI ĐỦ TẦM , ĐỦ TÂM VÀ DÁM LÀM VÌ QUỐC GIA DÂN TỘC  MỚI ĐƯỢC.. )

___________________________________________________________________

ĐỘC LẠ VUI- CHẾT CƯỜI_Trần Văn Thành

 https://sieuhayluon.com

https://www.facebook.com/hoanh1986/videos/1099648486861488/
https://www.facebook.com/giaitri247ph/videos/616754642041083/

__________________________________________________________________

__HÀ CHỦ TỊCH

NHỮNG CHUYỆN TƯỞNG LÀ GIAI THOẠI NHƯNG LẠI CÓ THẬT 100%: – VỀ HOẠT ĐỘNG CÁCH MẠNG CỦA HÀ CHỦ TỊCH.

(Cóp nhặt trên mạng)

  • Một nhân viên BIDV bước vào thang máy. Cô bị đuổi: CÚT NGAY ! vì chưa kịp chào ông trùm.

  • Trên một chuyến bay VN Airline, ông trùm tát thẳng cánh một nữ tiếp viên, bắt cô phải quì gối xin lỗi vì làm gã phật ý. Sau đó ông trùm cũng không tha làm nhục cả cơ trưởng.

  • Sàn chứng khoán Tokyo, ông trùm hò hét tuỳ tùng trai thì gọi là “thằng” gái thì gọi là “đĩ” và yêu cầu được hút thuốc, dù có bảng cấm hút trong phòng giao dịch.

  • Một cuộc hội họp ở Bình Định, một PCT tỉnh vừa mở miệng phê phán thì bị ông trùm quát:

  • Mày không đủ tuổi nói chuyện với tao!
    Vị PCT vừa phản ứng thì lập tức nhận ngay một cú tát trời giáng, ôm mặt giữa đám đông mọi người đứng đó không một ai dám lên tiếng.

  • Lại có lần, xích mích chuyện đầu tư cảng Quy Nhơn, ông trùm hẹn Nguyễn Văn Thiện, phó chủ tịch ubnd tỉnh Bình Định chơi golf. Khi Thiện tới, ông trùm vụt gậy golf tới tấp, Thiện gãy ba sườn, phải chở đi bệnh viện cấp cứu.

  • Đại hội BIDV có nhiều tai to mặt lớn. Một người hỏi:

  • Tại sao nhân sự chủ chốt của ngân hàng đa phần là người Bình Định? Lập tức nhận được câu trả lời đốp chát của oinn trùm:
  • Đã có quá nhiều người hỏi câu này. Tôi xin trả lời luôn một lần: Vì tôi là người Bình Định!

  • Trên khoang thương gia, một vị lãnh đạo cấp cao hơn hắn, đang đọc quyển tạp chí. Ông trùm bước tới giật phăng rồi cười ngạo nghễ. Vị quan im lặng.

  • Có lần ông trùm chuẩn bị đi ra nước ngoài với nguyên thủ, một vị bộ trưởng tranh thủ xin ý kiến chỉ đạo, hắn chửi thẳng không chút kiêng nể có chủ hắn ở đó:

  • Tại sao mày xin chỉ đạo thủ tướng vào lúc này? Cút ngay! Rồi quay sang:
  • Đi thôi anh Ba, trễ giờ bay rồi!

  • BIDV muốn thâu tóm Ngân hàng Phát triển Nhà ĐBSCL (MHB), ông trùm hỏi cộc lốc:

  • Giao hay không?
    Dù không muốn, nhưng sau đó lãnh đạo MHB buộc phải giao vì có “chủ trương bên trên”.

  • Có lần, cả chuyến bay phải dừng lại chờ một nhân vật trễ giờ, nhân vật ấy là ông trùm. Bất chấp trên máy bay hôm ấy có ông Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng đương nhiệm.

  • Chỉ là một doanh nhân chứ không phải quan chức, nhưng ông trùm Bắc Hà luôn được xem là nhân vật số hai dưới triều đại cũ, “dưới một người trên vạn người”. Quyền năng có thể coi là hô phong hoán vũ, sự ngạo mạn đã thành giai thoại.

  • Nhưng cũng có lần hắn bị Ymoan trưởng đoàn nghệ thuật ca múa nhạc Gialai – Kontum dám cự lại hắn, khi hắn dùng từ thô tục chửi các diễn viên nữ múa của đoàn (tại Thành phố Plêiku) !

Hôm nay sự cao ngạo, mất dạy điển hình của tiền quyền không biết còn không ?!

NGÀY TÀN CỦA BẠO CHÚA!

Một tay che cả bầu trời !
Hô mưa gọi gió một thời oai phong
Tính tình thô lỗ cuồng ngông 
Dựa hơi 3x nên không sợ gì !
Bây giờ trả nợ giùm đi !
Một thời oanh liệt còn gì nữa đâu !
Quả báo chẳng phải chờ lâu !
Chạy đâu cho thoát trước sau vào lò !
Thân ai người ấy tự lo
Giờ này 3x cũng vô phương rồi !
Vào tù thôi Bắc Hà ơi !


_____________________________________________________________________

 

mẹo vặt_           https://www.facebook.com/lesongdoi/videos/2238024156441339/

_______________________________________________________________________

CHỐNG HIẾP DÂM.

_________________________________________________________________________

 

CHẾT VUI

https://scontent.fhan3-3.fna.fbcdn.net/v/t1.0-9/45769021_2201818603430514_4500625298093506560_n.jpg?_nc_cat=101&_nc_ht=scontent.fhan3-3.fna&oh=53c7b290db43ab261bb1aa1ddf89ffc3&oe=5C3E7D2E

_________________________________________________________________________

 

CHUYỆN ĐỜI    

Câu Chuyện THƯƠNG GIA phá sản và CÔ GÁI thất tình

Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông định tự tử.

Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái:

  • Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây?

Cô gái buồn bã nói:

  • Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nổi.

Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói:

  • Ồ! Lạ nhỉ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được.

Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử.

Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà!

Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia:

  • Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì?

Vị thương gia ậm ừ trả lời:

  • Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi.

Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một nhận thức lớn! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Khổ đau, vật vã, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình vì trước đây ta vốn có gì đâu!

Người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu thì không sống nổi, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì.

Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào.

________________________________________________________________________

 

Đọc để biết

Đọc để biết

 

Nguyễn Phú Yên

CÔ NÀY HAY THIỆT! ĐÁNG NỂ!

(“Vợ hai” của ông Vĩ Quân Tử – nguyên Bí thư thành ủy Cát Lâm, TQ – bị tố cáo phạm tội lừa đảo. Ở trên tòa, cô đã có một lời biện bạch vô cùng đặc sắc, có những câu nói đã khiến cho “quan tòa” nhục nhã không nói nên lời… Đâu có khác chi ở VN nhỉ?)

Kính thưa ông chánh án!
Cảm ơn quan tòa đã cho tôi cơ hội phát biểu sau cùng. Làm một người phụ nữ bán thân, đứng ở trước tòa án trang nghiêm này tôi cảm thấy thật sự rất nhục nhã. Tôi đã theo nghề bán tiếng cười mưu sinh này đã được 5 năm, lại từng làm “vợ hai”, cũng có thể là “vợ ba, vợ tư” của nguyên Bí thư thành ủy Vĩ Quân Tử. Nhưng mà, làm “vợ chung” của người ta quyết không phải là tâm nguyện của tôi, sở dĩ tôi phải đi theo con đường mang đến nỗi nhục lớn cho gia đình và bản thân này, quả thật là vì cuộc sống bức bách.
Nhà tôi trên thì có bà nội tuổi đã ngoài tám mươi, dưới thì có em trai trẻ người non dạ. Bà nội cần người chăm lo, em trai thì cần phải đi học, tuy nhiên bố mẹ tôi bán mặt cho đất, bán lưng cho trời làm việc vất vả khó nhọc ngoài đồng quanh năm suốt tháng, thế mà thu nhập cả năm trời lại không đủ để đóng các khoản tiền thuế trong làng. Mỗi lần nếu như không giao nộp đúng thời hạn, cán bộ làng liền đến nhà bắt gà, bắt dê, tịch thu lương thực.
Tôi vào thành phố làm người giúp việc, nhưng lại bị ông chủ làm nhục mà không biết khởi tố ở đâu, vò đã mẻ lại sứt, vậy nên từ đó về sau mới nhắm mắt đi theo con đường này. Thử hỏi, là một cô gái nhà quê yếu đuối, ngoài việc phải bán tuổi thanh xuân của mình ra, tôi còn có thể bán gì nữa đây?
Quan tham Vĩ Quân Tử bị cảm 3 ngày, liền nhận được 50 vạn tệ “tiền hỏi thăm”; điều chỉnh một lần ban lãnh đạo ở huyện, ông ta lại thông qua việc bán quan, kiếm được khoản thu nhập kếch sù 5 triệu nhân dân tệ. Nếu như tôi có cơ hội kiếm được một phần mười số tiền như ông ta, bản thân tôi cũng tuyệt đối sẽ không đi theo cái nghề bán nụ cười này!
Có quần chúng trách mắng chúng tôi làm gái bán thân quá đáng sợ! Lý do là làm hư hỏng cán bộ, lây truyền bệnh tật, bại hoại lối sống xã hội. Tôi thừa nhận đây là sự thật. Tuy nhiên, ở trên thế giới này, nếu không có kẻ mua thì hỏi làm sao có người bán? Nếu không có những quan tham quyền quý mua dâm, thì thử hỏi làm sao có kỹ nữ bán dâm đây? Nếu như nói đáng sợ, thì mua dâm còn đáng sợ hơn cả bán dâm!
Thị trường bán dâm sinh sôi ồ ạt, cũng không phải là chúng tôi phát động, mà là những người quyền quý có quyền trong tay, có tiền trong túi làm nên. Nếu như nói đến nguy hại xã hội, “mua dâm” đối với xã hội thì nguy hại càng nghiêm trọng hơn.
Chúng tôi bán dâm là bán thân xác thịt của chính mình, nguồn vốn này tuy đáng quý nhưng lại thuộc về chính bản thân chúng tôi. Còn những người làm quan chức đến mua dâm, “tiền” mua dâm của họ là đến từ đâu đây?
Nhân viên công tố chỉ tố cáo tôi tội lừa đảo, tôi thừa nhận, tôi xác thực là tên lừa đảo. Bản thân tôi ngay cả tiểu học còn chưa tốt nghiệp, vậy mà bây giờ lại có được văn bằng tốt nghiệp đại học chính quy. Nhưng mà, trong xã hội này những người có văn bằng giả đâu phải chỉ hàng nghìn hàng vạn thôi đâu. Quan tham Vĩ Quân Tử ngay cả trung học cơ sở còn chưa học xong, không phải cũng đã trở thành “nghiên cứu sinh tại chức” đó sao?
Tôi trước nay chưa từng viết đơn xin gia nhập đảng, vậy mà giờ đây tôi lại trở thành đảng viên có 5 năm tuổi đảng. Thân phận đảng viên của tôi là lừa gạt, điều này không sai. Nhưng mà, những quan chức ban ngày đứng trên bục giảng lớn tiếng nói làm trong sạch hóa bộ máy chính trị, tối đến thì “ăn chơi dâm loạn”, thân phận đảng viên của họ lẽ nào cũng là “hàng thật giá thật” hay sao?
Tôi chẳng qua chỉ là gái bán thân bị người đời phỉ nhổ, nhưng một năm trước tôi lại ngồi trên ghế cục trưởng! Chức vụ cục trưởng của tôi xác thực là Vĩ Quân Tử ban cho. Nhưng những người được Vĩ Quân Tử ban cho chức vụ cục trưởng có đến hàng mấy chục người, những người này có ai chưa từng tiến cống, dâng đại lễ cho ông ta đây? Tiền mà họ dùng để dâng đại lễ toàn bộ đều là tiền của công, còn tiền mà tôi tiêu xài chỉ là tiền mà tôi bán thân thể của mình kiếm được. Tuy nhiên, ở trước pháp luật, thử hỏi liệu tôi và họ có thể xếp ngang hàng hay không?
Các người mắng tôi vô sỉ, tôi cũng thừa nhận bản thân tôi vô sỉ! Nhưng tôi cho rằng những tên quan tham lớn nhỏ giống như Vĩ Quân Tử kia, những người đó còn vô liêm sỉ hơn cả tôi nữa! Những người này ngoài miệng thì nói là vì nhân dân phục vụ, còn những chuyện lén lút sau lưng thì lại là những mánh khóe tội ác, đầu trộm đuôi cướp.
Vĩ Quân Tử ban ngày khi báo cáo với người khác thì dõng dạc hùng hồn, còn buổi tối khi đến chỗ tôi thì lại không bằng cầm thú. Ông ta uống một viên thuốc, thì lập tức thay hình đổi dạng, vắt óc tìm kế để giày vò, hành hạ tôi. Những tên ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo giống như ông ta, tôi đã gặp nhiều rồi.
Hôm nay trong số những người ngồi ở đây, có đến mấy người đã từng là “khách” của tôi trước đây, bây giờ lại lấy thân phận quan tòa để xét xử tôi! Các người giỡn cợt tôi đủ rồi, đùa cợt thỏa thích rồi! Vì để lấy lòng Bí thư thành ủy Vĩ Quân Tử, liền dâng tôi cho ông ta, tôi chỉ trong một đêm đã trở thành khách quý ngồi trên của Vĩ Quân Tử. Các người đều biết nội tình của tôi, khi Vĩ Quân Tử mua nhà, mua xe, lại đưa tôi ngồi lên chức cục trưởng, các người không phải còn ăn mừng vì điều này sao? Những lúc đó có ai đứng ra nói một lời công đạo cho nhân dân hay không? Bây giờ Vĩ Quân Tử ngã ngựa rồi, các người lại nói năng hùng hồn, viện đến đủ mọi lý do để xét xử tôi!
Kính thưa quý quan tòa, các vị bồi thẩm đoàn, các vị thính giả, bản thân tôi phạm pháp, hôm nay chịu sự trừng phạt quả thật là đúng với tội. Còn những kẻ quyền quý đường hoàng kia, lấy xương máu của nhân dân, của cải của đất nước để bao nuôi chúng tôi, “bồi dưỡng” chúng tôi, chà đạp chúng tôi, lẽ nào họ không có tội hay sao? Họ chính là có thể tiêu diêu ngoài vòng pháp luật hay sao? Bây giờ lại còn phán xét tôi….
Chánh án nghe đến đây, liền quát lớn một tiếng: “Lôi bị cáo xuống dưới!”.
(theo Secretchina)

 


______________________________________________________________________

 

Người cha tài ba, dạy con thành người “hô mưa gọi gió” chỉ với 6 từ này

08/11/2018 12:09
[post_view]

Nhắc đến Tống Gia Thụ (Trung Quốc) hẳn là ít người biết đến, nhưng nhắc đến 6 người con của ông thì lại không ai thấy lạ lẫm. Mỗi người con của ông đều là bậc kỳ tài ở thế kỷ 20, họ đều có một sức mạnh có thể “hô mưa gọi gió”.

Con gái trưởng Tống Ái Linh sau này kết hôn với Lỗ Tường Hi, một người nắm giữ tài chính của chính phủ Quốc dân đảng của Trung Quốc. Người này rất giỏi về quản lý tài sản và là một bậc phú hào.

Con gái thứ 2 là Tống Khánh Linh kết hôn với quốc phụ Tôn Trung Sơn và trở thành bậc quốc mẫu.

Con gái thứ 3 là Tống Mỹ Linh kết hôn với Tưởng Giới Thạch, quyền thế hiển hách, giúp chồng khai sáng đất nước mới.

Con trai trưởng là Tống Tử Văn, từng làm cựu Bộ trưởng Tài chính, Chủ tịch Ngân hàng Trung ương, Bộ trưởng Ngoại giao và Viện trưởng hành chính Trung Hoa Dân Quốc.

Con trai thứ 2 là Tống Tử Lương, từng giữ chức tổng giám đốc Ngân hàng Trung Quốc và Trưởng phòng tài chính tỉnh Quảng Đông.

Con trai thứ 3 là Tống Tử An, từng làm Chủ tịch của Tập đoàn Ngân hàng Xây dựng Trung Quốc và Ngân hàng Hồng Kông. Ông nắm giữ một vị trí then chốt trong chính trị, kinh tế và ngoại giao.

Tống Gia Thụ là một nhà công nghiệp lớn có tài chính hùng hậu. Phần lớn tài sản của ông dùng cho việc giúp đỡ cách mạng của Tôn Trung Sơn. Nguồn lực tài chính của ông trở thành trụ cột cho cách mạng thành công.

Vậy Tống Gia Thụ đã dạy con như thế nào? Làm sao ông có thể dạy cả 6 đứa con thành bậc ưu tú như vậy? Bạn có muốn biết không?

Đáp án dạy con của ông nằm ở 6 từ này:

1. Khoan dung – Ý chí khoan dung như trời và đất

Có lẽ bởi khi Tống Gia Thụ còn trẻ đã phản ứng kịch liệt với sự giáo dục hà khắc của cha, do đó ông chọn cách giáo dục khoan dung, có lúc cảm thấy như là nuông chiều. Lắm lúc ông còn đoán ý của con mà hùa thêm vào, thích cái gì ông cho cái đó, vậy nên đã giúp con ông ý thức được rằng chỉ cần bản thân yêu thích thì sẽ làm được, trời đất rộng lớn ngay dưới chân mình.

Ông quan tâm đến con một cách toàn diện, mong nhìn thấy tài năng của con bộc lộ ra và giúp con phát triển hết mức. Ông thường kể với con về những cuộc phiêu lưu và nói với chúng rằng đối với những người can đảm, không có khó khăn nào trên thế giới này tồn tại và lấy chính mình làm ví dụ sống. Do đó từng người con một đều rất sôi nổi, nghịch ngợm, năng động và sáng tạo. Đạt được điều này là nhờ sự khoan dung của cha và con.

Tống Gia Thụ không chỉ khoan dung với con mà còn bồi dưỡng cho các con tinh thần khoan dung ngay từ khi chúng còn nhỏ.

2. Độc lập – dựa vào chính mình

Tống Gia Thụ rất yêu thương các con, tuy nhiên ông lại không coi con như trân châu bảo ngọc mà nâng niu chiều chuộng. Ngay từ khi còn nhỏ, ông đã dạy cho các con tính tự lập.

Tống Gia Thu đã dạy con tập đi: “1,2,3 bước nào, tốt lắm! Té ngã đừng khóc, lại đứng lên đi tiếp nào! Một… Hai… Một… Hai…” Quả nhiên các con ông ngã nhưng không khóc lại đứng lên đi tiếp.

Bạn bè nói rằng ông đã đem con ra làm trò vui đùa. Tống Gia Thụ trả lời: “Bạn sai rồi, đây không phải là vui đùa, đây là bước đi đầu tiên trong hành trình của đời người. Tương lai chúng có bước qua được phong ba bão táp hay không đều là nhờ những bước đi này đó“.

Khi con lớn hơn một chút, Tống Gia Thụ liền gửi con đến trường, để con sống trong ký túc xá, bồi dưỡng năng lực tự lập cho con. Điều này có thể nói Tống Gia Thụ thật có năng lực nhìn xa trông rộng trong giáo dục con cái.

Người có ý chí kiên cường sẽ không bị ỷ lại vào người khác, tin tưởng năng lực của chính mình. Do đó cha mẹ nên để con nếm thử đắng cay khổ ải, việc làm này rất hữu ích cho trẻ. Ngay từ khi còn nhỏ, cha mẹ nên để con cái trải nghiệm một chút hương vị khó khăn của cuộc sống để chúng hiểu được con đường phía trước đầy những gian nan mà học cách làm chủ. Tương lai, những đứa trẻ này sẽ không trở thành kẻ nô lệ yếu đuối mà biết đứng lên từ thất bại.

Khi trẻ tự ti và nhút nhát, cha mẹ nên tìm cách khuyến khích con trẻ để chúng tăng cường ý chí vươn lên.

3. Kiên cường – Khó khăn là nền tảng của thành công

Để nuôi dưỡng ý chí kiên cường của trẻ, cha mẹ nên lợi dụng những khung cảnh thiên nhiên để tập luyện cho chúng cách đối diện với những ngăn trở, vượt qua khó khăn. Cách giáo dục này rất thực tế và hiệu quả.

Có một lần Tống Gia Thụ nảy ra ý định, nhân lúc trời mưa, ông đưa con trẻ đến chùa Long Hoa. Ông không cho con thăm quan tháp cổ mà muốn con bỏ ô dù đứng chịu mưa ở trên đỉnh ngọn tháp này.

Tống Gia Thụ lấy tay trỏ vào ngọn tháp nói: “Con xem tòa tháp này, hơn ngàn năm không sợ mưa gió, tại sao lại vậy? Bởi vì nó có một nền móng chắc chắn và bộ khung chặt chẽ. Sau này lớn lên, con muốn có chỗ đứng vững trong xã hội thì cần đặt nền móng ngay từ khi còn nhỏ, rèn luyện sức chịu đựng mưa gió. Bây giờ cha con ta bắt đầu chạy đua 6 vòng quanh chùa nhé“. Tống Gia Thụ khởi đầu chạy, các con chạy phía sau, đôi lúc trơn té ngã nhưng chúng không khuất phục lại đứng lên chạy tiếp.

Nhờ vậy, 6 người con nhà họ Tống đã trở thành những nhân vật kiệt xuất. Điều này không thể tách rời sự giáo dục của Tống Gia Thụ. Tại sao cha mẹ phải bồi dưỡng cho con một ý chí kiên cường. Bởi vì, chỉ có ý chí kiên cường thì chúng mới có thể tạo dựng được giá trị cuộc sống của riêng mình. Điều này thật quan trọng biết bao.

Nghiên cứu hiện đại cho thấy thái độ của cha hòa ái dễ gần nhưng không yêu chiều vô độ, biết cách dạy con, bồi dưỡng chúng có tính độc lập, kiên cường, dũng cảm là nền tảng tốt cho con trẻ trở thành người ưu tú. Tống Gia Thụ đã làm được điều này!

————————————————————————————————————————————————————–

___________________________________________________________________

GIA CÁT LƯỢNG- DẠY CON.

5 bài học dạy con giá trị đến muôn đời của Gia Cát Lượng

Những bài học mà Gia Cát Lượng gửi gắm cho con cháu thông qua 2 bức thư ngắn của mình đã trở thành tiền đề cho phương pháp dạy con của các bậc phụ huynh thời nay.
Đồng ý cho con làm thêm ở nhà hàng – cách dạy con thành “người bình thường nhất có thể” của tổng thống Obama
Dạy trẻ con thế nào để lớn lên trở thành người vững vàng, không bị ảnh hưởng bởi đánh giá bên ngoài?
Muốn nuôi dạy con tốt, hãy nghe theo 7 bí quyết từ các nghiên cứu của Harvard
Gia Cát Lượng tên tự là Khổng Minh, hiệu là Ngọa Long tiên sinh, là nhà chính trị, quân sự kiệt xuất của Trung Quốc trong thời Tam Quốc. Gia Cát lượng là một nhà ngoại giao cự phách và cũng là một nhà phát minh tài năng. Ông đã sáng tạo ra Bát trận đồ (Hình vẽ tám trận), Nỏ Gia Cát (Nỏ Liên Châu, một lúc bắn nhiều mũi tên), Mộc lưu ngưu mã (trâu gỗ ngựa máy, thiết bị giao thông), đèn lồng Khổng Minh (khinh khí cầu phát tín hiệu quân sự) và món màn thầu nổi tiếng.

Gia Cát Lượng không chỉ được công nhận là một trong những chiến lược gia vĩ đại và xuất sắc nhất thời đại ấy, ông còn nổi tiếng là người đàn ông chung thủy, yêu vợ thương con. Những bài học mà ông gửi gắm cho con cháu thông qua 2 bức thư ngắn của mình đã trở thành tiền đề cho phương pháp dạy con của các bậc phụ huynh thời nay.

1. Bài học về chữ “tĩnh”

“Phẩm hạnh của người đức tài toàn vẹn, là dựa vào nội tâm an tĩnh, tinh lực tập trung để tu dưỡng thân và tâm; là dựa vào tác phong giản dị để bồi dưỡng phẩm đức. Không xem nhẹ danh lợi thế tục thì không thể xác định được chí hướng của bản thân; thân tâm không tĩnh lặng thì không thể có lý tưởng cao xa”.

Gia Cát Lượng
Gia Cát Lượng để lại cho con cháu 2 bức thư, mỗi bức chưa quá 90 chữ nhưng lại bao hàm những lời răn dạy sâu sắc.

Con người trong cuộc sống vội vã hiện nay thật khó để tìm được chữ “tĩnh” cho mình. Nội tâm phải tĩnh thì mới có thể tu dưỡng tâm và thân, tinh thần lúc nào cũng phải tập trung thì mới có thể tìm được phương hướng đúng đắn cho bản thân mình. Nếu như không tĩnh, con người ta dễ bị đánh bại bởi lời gièm pha, tác động của bên ngoài, dễ bị mua chuộc bởi những cái lợi trước mắt, dễ để vuột mất lý tưởng và thành công. Vì vậy, ngay từ nhỏ, trẻ em nên được rèn luyện khả năng tập trung, nên học chữ “tĩnh” trước khi bắt đầu học những tri thức khác.

“Tĩnh” cũng bao gồm cả khả năng kiểm soát bản thân và tiết chế cảm xúc. Gia Cát Lượng viết: “Nói năng tùy tiện và nóng nảy cáu gắt thì không thể bồi dưỡng tính tình”. Tác phong, lời nói là những căn cứ để đánh giá phẩm chất một con người. Một nhà tâm lý học nói rằng: thói quen quyết định tính cách, tính cách quyết định vận mệnh của con người. Vì vậy, các bậc phụ huynh không nên để trẻ có thói quen cáu gắt, phản ứng thái quá và đặc biệt coi trọng việc giáo dục lễ độ trong cư xử.

2. Học tập không ngừng để hoàn thiện bản thân

Gia Cát Lượng cho rằng: “Học tập cần phải chuyên tâm ý chí, để phát triển tài năng thì cần phải học tập khắc khổ. Không nỗ lực học tập, thì không thể phát triển tài trí; không xác định rõ chí hướng thì không thể thành công trong học tập”.

Học tập không ngừng là cách cơ bản nhất để hoàn thiện bản thân. Nhưng học chỉ ở trường là không đủ mà chúng ta cần học trong đời sống, học từ người khác….Trong quá trình học tập, ý chí quyết tâm, sự kiên trì, nỗ lực là những yếu tố rất quan trọng để chúng ta đạt được mục đích cuối cùng của sự học.

Các bậc phụ huynh cần tạo cho trẻ em sự hứng thú với học tập, tìm tòi và rèn luyện tính kiên trì ngay từ những ngày đầu tới trường. Kiên trì chưa chắc đã thành công nhưng người không kiên trì thì chắc chắn không bao giờ đi được đến thành công.

3. Tận dụng thời gian

Thời gian là thứ tài sản vô giá mà khi mất đi rồi sẽ chẳng lấy lại được. Vậy nên, Gia Cát lượng mới căn dặn con mình: “Tuổi tác trôi qua, ý chí hao mòn theo năm tháng, thì cuối cùng sẽ như cây khô lá úa mà thôi, không có ích gì cho xã hội. Đến lúc đó ngồi trong góc nhà đau buồn than thở có ích gì đâu?”.

Thời thanh xuân quý giá nhưng sẽ trôi đi rất nhanh, sức lực và tinh thần của con người cũng suy yếu dần theo tuổi tác. Đó là quy luật của tự nhiên nên chẳng ai có thể chối bỏ hay kháng cự, điều duy nhất chúng ta có thể làm là nắm bắt và tận dụng thời gian. Nhân lúc còn trẻ hãy tự mình theo đuổi thành công, hãy nắm bắt những cơ hội phát triển để khi về già không phải hối tiếc sao “tuổi xuân chẳng 2 lần thắm lại”.

Dạy con cũng vậy, nên tận dụng thời gian. Nếu chúng ta uốn nắn, dạy dỗ con kỹ lưỡng ngay từ khi còn nhỏ thì mọi việc sẽ trở nên đơn giản hơn. Ai chẳng muốn con mình trưởng thành theo cách thuận lợi nhất, có phẩm chất và giáo dục tốt. Vậy thì đừng đợi đến lúc con biết rồi mới dạy.

4. Thành thật trong tâm hồn

“Nếu một người không mạnh mẽ và kiên định, tâm hồn không thành thật khảng khái thì anh ta sẽ không thành công, bị cuốn theo thói tục, trở nên tầm thường và bị ràng buộc bởi dục vọng” là những gì mà Gia Cát Lượng khuyên dạy về tính trung thực trong bức thư gửi cháu mình.

Người trung thực là người có tâm hồn đủ khảng khái để tránh xa mọi cám dỗ, dục vọng của cuộc đời, kẻ không kiên định, thẳng thắn ngay với chính bản thân mình thì sẽ khó được người khác tôn trọng. Một đứa trẻ nhất định phải được giáo dục nghiêm khắc về tính trung thực, thành thật thì mới có thể nên người.

Gia Cát Lượng dạy con
“Một người phải có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh, lắng nghe người khác, từ bỏ tính ngờ vực và hẹp hòi. Khi ấy, người đó chẳng phải lo rằng mục đích không đạt được”.

5. Thích nghi với mọi hoàn cảnh

Đây là khả năng được hình thành qua thời gian dài rèn luyện. Gia Cát Lượng dặn dò con cháu: “Một người phải có thể thích ứng với mọi hoàn cảnh, lắng nghe người khác, từ bỏ tính ngờ vực và hẹp hòi. Khi ấy, người đó chẳng phải lo rằng mục đích không đạt được”.

Rất nhiều bậc phụ huynh hiện nay đã hiểu được điều này, họ luôn tìm mọi cơ hội để con mình được tiếp xúc và làm quen với nhiều người, nhiều môi trường sinh hoạt khác nhau. Những đứa trẻ được rèn luyện như vậy sẽ có khả năng giao tiếp và thích nghi rất tốt, rất có ích cho cuộc sống học tập và làm việc sau này.

Gia Cát Lượng để lại cho con cháu 2 bức thư, mỗi bức chưa quá 90 chữ nhưng lại bao hàm những lời răn dạy sâu sắc. Qua cách trình bày súc tích ấy, ông tiếp tục để lại cho thế hệ đời sau bài học về sức mạnh của việc sử dụng ngôn ngữ hợp lý. Câu cú càng đơn giản càng mang nhiều nội hàm, thể hiện kiến thức, kinh nghiệm uyên thâm của người nói, người viết.

Từ xưa đến nay, người cha luôn là chỗ dựa vững chắc cho những đứa trẻ trong gia đình. Cách những người đàn ông dạy con thoạt nhìn thì thật cứng nhắc, khô khan nhưng nếu tìm hiểu sẽ thấm được tấm lòng cao cả và tình yêu thương con sâu sắc mà họ gửi gắm qua từng câu chữ, hành động.

 

Skip to toolbar